Em, Đà Lạt
Nắng nghiên rọi lên vùng trời cổ
tích
Gió lang thang hôn suối thác khe
ghềnh
Em rạng ngời áo lụa ngát thông
xanh
Ơi Đà Lạt, em ngàn năm vẫn thế !
Ta về đây sau những ngày dâu bể
Chặng cuối đời ta quyết định
dừng chân
Chẳng nơi nào rũ được áo phong
trần
Em, Đà Lạt nơi dung thân rất
tuyệt
Ta và Em gặp nhau trong tiền
kiếp ?
Sao thơ ta óng mượt cúc dại vàng
Nhạc tấu lời, đào nụ hé môi
ngoan
Yêu biết mấy suối ngàn ru thông
biếc !
Em xõa tóc, thác ngàn trông diễm
tuyệt
Em cất lời, róc rách suối gọi
trăng
Lời tình nào ngọt lịm tựa môi em
Xin cho nhắp chén quỳnh tương
huyền thoại ?
Từ lâu rồi lòng ta dường khép
lại
Nỗi u trầm đè nặng trái tim đau
Hôm nay đây, ôi giây phút nhiệm
mầu
Em, Đà Lạt đón ta ngàn hoa cỏ
Dốc dã quỳ năm xưa vẫn còn đó
Xin cám ơn núi thác đã chở che
Con đường mòn mà ta đã đi quen
Hoa vẫn nở vàng tươi khoe sắc
thắm
Em, Đà Lạt đẹp trăng rằm mười
sáu
Tình đôi ta đã tròn vẹn câu thề
Ai đã từng có năm tháng xa quê
Mới cảm nhận được nỗi lòng người
xa xứ
Ta về đây sẽ không bao giờ đi
nữa
Treo lời thề lên đỉnh Lang Biang
Một mai kia khi ta có từ trần
Ôm nắm đất bazan rời cõi tạm
Tuyền Linh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét