Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Trở lại Cần Thơ


Trở lại Cần Thơ

Hai năm đóng tại Cần Thơ
Chuỗi thanh xuân ấy bây giờ còn đây
Ngày xưa tóc gió mây bay
Nụ tình chớm nở vòm cây phượng hồng
Ủ bao thương nhớ chờ mong
Góc Đoàn Thị Điểm nhằm hong tơ tình
Anh -  trong khói lửa chiến chinh
Em -  mang thân phận nữ sinh đợi chờ
Chút tình đành gởi vào thơ
Tình mình trong chốn bụi mờ chiến tranh
Rồi khi khói lửa xây thành
Lạc nhau giữa chốn đao binh ngút trời

Cần Thơ ơi ! Cần Thơ ơi !
Về đây chứng kiến đôi bờ tử sinh ?
Phượng buồn lã bóng sinh linh
Trường Đoàn Thị Điểm bóng hình còn đây
Ngày em tóc xõa vai gầy
Lối mòn gõ nhịp vòng tay hẹn hò
Vẫn bến nước, vẫn con đò
Ninh Kiều, Chợ Nổi nhỏ to chuyện lòng
Em ưa bánh hỏi Phong Điền
Bánh tét Xuyên Khánh, lẩu bần Phù Sa
Sáng nay anh đã ghé qua
Cơn mưa ký ức vỡ òa trong tim
Ngu ngơ hứng giọt nỗi niềm
Gói vào tâm thức nghe tình dâng cao
Ngụp trong sóng nước ba đào
Ngùi trông cảnh cũ mà nao tấc lòng
Em ơi, duyên phận long đong
Cuồng lưu sông Hậu ngược dòng thiên thu
Cõi nào ngọt lại lời ru
Dắt anh trốn cảnh phù du tình trần ?

Tuyền Linh





Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Nhớ Vũng Liêm


Nhớ Vũng Liêm

Tuy không phải nơi chôn nhau cắt rốn
Nhưng khi xa sao nhớ quá Vũng Liêm
Hai năm uống toàn nước sông nước rạch
Mà nghe như tỳ vị thấm nỗi niềm

Nhớ buổi sáng trên đường 907
Những bước chân gõ nhịp thức con đường
Bốn giờ sáng bà con đã qua lại
Thể dục vui nghe ấm đượm tình người

Nhớ hương rạ hai bên đường ngan ngát
Mùi quê hương, mùi của đất của trời
Tâm hồn bỗng nhẹ bưng và thanh thoát
Ôi, Vũng Liêm, ấp Phong Thới đổi đời !

Ai có đi Vĩnh Long cho nhắn với
Nếu xuôi đường về quốc lộ 53
Xin ghé lại chợ Vũng Liêm cho gởi
Mớ tình thâm trong những lúc xa nhà

Mới xa cách mười mấy ngày đã nhớ
Con gà tre gáy toe tóe sân vườn
Con Ki giỡn đùa dai tha đôi dép
Rượt theo Ki vui lắm dù mệt nhừ

Mỗi buổi sáng Vũng Liêm như dàn trải
Những thước phim sinh động khó phai mờ
Thế mới biết quê hương là hơi thở
Một chút thôi cũng đã đủ nhớ đời

Tuyền Linh
    02.5.2015



Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Đà Lạt, tình yêu vỗ giấc


Đà Lạt, tình yêu vỗ giấc

Sương xuống thấp đậu lên hàng mi biếc
Gió lang thang hôn má thắm môi mềm
Chim gọi đàn vỗ giấc sớm mai lên
Em mỏng mảnh kiêu sa gieo gót ngọc

Hồn trú ngụ vuốt ve từng sợi tóc
Bàn tay thơ nghe buốt giá tâm can
Ta gọi em, Đà Lạt giữa sương ngàn
Dâng tặng đóa chiêm bao mừng tao ngộ

Hãy bước khẽ hỡi em Thơ và Nhạc
Đóa phong lan thơm ngát một trời hương
Guốc mộc reo rộn rã lối Thiên Đường
Đường chung bước sao để lòng xa vắng

Yêu biết mấy, hỡi Thiên Thần áo trắng
Núi đồi ơi chứng giám trái tim ta
Giọt sương mai đang đọng lối cỏ hoa
Đừng tan vội cho hồn ta chết lịm

Xin đừng để sớm mai là chiều tím
Hồn thanh xuân thiếp ngủ giấc mơ chiều
Nắng đã về ở trọ mắt môi yêu
Gió phe phẩy mơn man cành lá ngọc

Em hiện thân là mùa Xuân Đà Lạt
Là Hạ nồng nhuộm tím sắc phượng yêu
Là Thu buồn e ấp cúc diễm kiều
Là Đông lạnh sưởi tình mimosa ấm

Con đường nào trở mình nghe đau nhức
Xin em đi nhè nhẹ bước hững hờ
Lời tình nào mát mịn tựa nhung tơ
Xin em rót xuống đời ta vài giọt ?

Lâu lắm rồi, hồn ta nơi lũng thấp
Chong ngọn đèn le lói đợi tình lên
Và hôm nay ta đã gặp được em
Hoa bướm lượn dưới vòm trời cổ tích

Đường phố rộn…sao lòng em tĩnh mịch ?
Lá nghiêng rơi lã chã ngập ven đường
Ta theo em từng bước nhớ bước thương
Chân hối hả sợ Thiên Đường sụp đổ

Ta quay về mang con tim giác ngộ
Dưới sương mai, nắng gội giấc mơ tình
Trí  thẫn thờ nghe văng vẳng lời kinh
Lòng thấm đẫm, ôi tình yêu Đà Lạt !

Tuyền Linh
1980

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Hoa sầu đông


Hoa Sầu Đông

Ngủ vùi một giấc mùa đông
Cành trơ trụi lá lộc mầm trốn đâu
Chờ khi xuân mới bắt đầu
Em ra điểm sắc tím màu nhớ thương

Xinh xinh cánh mỏng phơi sương
Hương bay dìu dịu thiên đường tuổi thơ
Em thường đứng ở ven bờ
Lối vào thôn xóm để tơ tưởng tình ?

Sao em hay đứng một mình
Khiêm nhường bình dị đẹp tình gái quê
Mỏng manh năm cánh sao khuê
Chứa đầy tinh túy tràn trề hương xuân

Em không tuyệt sắc giai nhân
Nhưng em duyên dáng đẹp phần nết na
Chừng ấy thôi, cũng đủ là…
Cho ta thi tứ tuôn ra ngút trời

Em sầu ai mà rụng rơi ?
Cánh hoa lã tã khắp trời hoàng hôn
Nhặt hoa mà cảm thấy buồn
Nghe trong sâu thẳm như tuồng yêu em (?)

Thi cầm lạc phím tơ duyên
Ta về khép kín niềm riêng đợi mùa
Chờ khi ngọn gió hương lùa
Ta theo xuân biếc về khua tiếng lòng

Tuyền Linh

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Lời ru muộn màng


 Lời ru muộn màng

Về BX Tòng

Anh vay em một chút tình
Vá vào hồn mộng rách mềm bấy lâu
Đường kim mối chỉ luồn khâu
Nhẹ tay em nhé để sầu nằm yên !

Bốn mươi năm chẳng thể quên
Từng ngày giông bão, từng đêm lệ thầm
Oằn vai gánh cuộc trăm năm
Tháng ngày dầu dãi tím bầm nợ duyên

Chút tình vay mượn của em
Anh làm vốn liếng thay duyên phận mình
Mượn luôn em mớ chân tình
Ướp vào tâm não để dành mai sau

Đã qua một cuộc bể dâu
Thu vàng lá đổ chìm sâu giấc tình
Trăm năm nghĩ lại… giật mình !
May mà vay được chút tình ca dao

Vốn lời anh sẽ gởi trao
Trong trang cổ tích đượm màu thiên thu
Sảy sàng sạch trọi phù du
Trả em một chút lời ru muộn màng

Tuyền Linh
2015

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

Tháng hai với cõi tạm nương


 Tháng hai với cõi tạm nương

Về vong linh hiền thê

Hai tuần nữa là giỗ em
Giọt sương trĩu nặng bên thềm chực rơi
Tháng hai lạnh một góc trời
Ngồi đây đếm những đầy vơi từng ngày

Mắt môi chạm nỗi nhớ đầy
Vực sâu tiềm thức lay bay tóc người
Lòng đau như cắt trăm đường
Tháng hai với cõi tạm nương còn gì !

Bàn tay tử, biệt, sinh, ly
Níu vào ngày tháng cố ghì nỗi đau
Bốn mươi năm…qua thật mau
Sao còn giọt nhớ đượm màu thiên thu

Tháng hai mưa nắng bể dâu
Ngồi đây, ngồi tận đỉnh sầu tháng năm
Vòng tay cổ tích xa xăm
Choàng ôm một mảng phù vân lạnh hồn

Tuyền Linh
Mùng 2 tháng 2 Ất Mùi, 15

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

Gầy hao tuổi trời


 Gầy hao tuổi trời

Biết có được thế nầy không ?
Sớt đôi bát nước ấm lòng cho nhau
Đời toàn văn vẻ đãi bôi
Tìm đâu ra chút ngọt môi mặn tình

Ba bảy năm… vẫn một mình
Bước đời khập khiễng chênh vênh góc trời
Níu thời gian để cầm hơi
Đắng, cay, bùi, ngọt rã rời xác thân

Bắt phong trần, phải phong trần
Có, không, được, mất đã lần lượt qua
Ém đi những xót những xa
Để tìm chút nắng chiều tà thóp thoi

Tình đời bạc trắng như vôi
Sau cơn mê ấy là hồi oán ân
Phong trần hoàn lại phong trần
Vần thơ nhịp thở vẫn nằm chơi vơi

Một trăm năm là hết đời ?
Còn bao năm nữa xa rời nỗi đau
Cho thơ ngậm chút ngọt ngào
Cho tôi thôi hết gầy hao tuổi trời

Tuyền Linh
2012